Bài dự thi

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

TRƯƠNG THỊ HÀ

Tổng số: 338 Bình chọn

Chia sẻ ngay
TRƯƠNG THỊ HÀ

Ầu ơ cháu ngủ với bà

Cháu ngoan ngon giấc để bà muối dưa

Ầu ơ cháu đã ngủ chưa

Ngủ no say nhé để bà nấu cơm

Thuở bé, bé tí xíu mình đã ốm vặt ốm vẹo. Người gầy đét, da xanh bủng beo, da và đầu chốc lỡ toàn ghẻ với sài. Ba mẹ phần thì thương xót con con phải sống trong một căn phòng tập thể 9 mét vuông ẩm thấp, không có ai chăm sóc bệnh lại càng bệnh thêm, phần thì mọi người lạnh nhạt lánh xa vì cho rằng “cùi hủi dễ lây” nên đã gửi mình về ông bà nội.

Rời khu tập thể nông trường mình gào khóc thảm thiết, cố gắng vùng vẫy khỏi vòng tay bà nội để trở về bên ba mẹ. Nhưng bà đã ôm chặt vào lòng và trấn an bằng những lời dỗ ngọt ngào nên mình ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi thức giấc thì ngơ ngác với bao ngỡ ngàng vì trước mắt là những cánh đồng xanh biếc, những đàn cò trắng muốt và cả bầy vịt cũng trắng, rồi những con trâu con bò thong dong gặm cỏ…

Đang thích thú nhìn ngắm làng quê thì bà chỉ tay “sắp đến nhà mình rồi cháu ạ, kia kìa”. Tôi thích thú, ngạc nhiên khi thấy ngôi nhà có nhiều nhà san sát nhau. Biết tôi tò mò bà đã giải thích cho tôi rằng ngôi nhà lớn nhất, lớn phải gấp 3 lần phòng ba mẹ tôi là nhà ở, nhà nhỏ cạnh bên là nhà bếp, nhà thấp phía sau là chuồng lợn và gà còn nhà nhỏ sau cùng là chuồng trâu. Tôi rất vui và nghỉ rằng bà tôi là người giàu nhất thế gian, nhà lớn, nhà nhỏ, nhà nào cũng có, con gì cũng có, cái gì cũng có…

Hàng ngày ông và bà ra đồng làm việc, các cô các chú ra sông kéo lưới còn tôi thỏa thích vui chơi. Mỗi ngày bà cho tôi ăn các món bò sát (rắn nước, rắn mối, kỳ nhông thậm chí là thằn lằn) với hy vọng sẽ hết bệnh tình và mạnh khỏe. Những trưa hè oi ả, cái đầu chốc lỡ bốc mùi tanh tưởi và hôi thối kêu gọi lũ ruồi nhặng vo ve bà phải tay gối tay quạt để cho tôi được cảm thấy dễ chịu. Bữa ăn gia đình thường là 2 món cơm độn sắn và củ chuối nấu canh tép hoặc cá mụn nấu canh chua. Tôi lúc nào cũng ưu tiên được ăn cơm rũ với tôm hoặc cá to vì vậy lắm lúc hùa theo các cô các chú ăn sắn lát cũng thấy rất ngon. Đêm đến tôi ngủ với bà, ngày nóng thì được bà quạt, ngày lạnh thì được bà ôm, có hôm mưa dột chỗ nằm bà phải ngồi co ro cả đêm che cho tôi khỏi ướt và ngủ ngon.

Bà tôi rất gọn gàng, sạch sẽ. Nhà tranh, vách đất nhưng lúc nào cũng tươm tất. Mỗi khi hết nấu bếp bà tôi lại cẩn thận vùi than dưới tro để giữ lửa cho bữa sau. Tôi biết vậy nên khi bà vắng nhà thỉnh thoảng dấu bà vùi khoai nướng, sắn nướng. Thế rồi một hôm, đang vùi khoai tôi thấy lũ kiến leo cột nhà tôi vội lấy lửa đốt kiến. Tôi say sưa nhìn lũ kiến đau đớn bỏ chạy và thích thú dí lửa đuổi theo cho đến lúc thấy nóng rát thì mới phát hiện ra lửa đã lan cháy nhà bếp. Tôi sợ hãi chạy trèo lên gốc khế và ngồi im. Khi bà con chòm xóm và bà phát hiện thấy cháy nhà, mọi người tập trung múc nước dập lửa. Riêng bà chạy tới chạy lui gào khóc gọi tôi, thậm chí bà lao vào lửa vì nghỉ rằng tôi còn trong đó, nhưng rất may bà con hàng xóm đã can ngăn. Ngọn lửa gặp tranh cháy bùng lên, thêm được gió Lào hanh khô tiếp sức nên cháy lan cả chuồng heo và nhà lớn không thể nào dập tắt. Bà tôi khóc gào thảm thiết nhìn đống than và ngất lịm đi.

Thế là tất cả chẳng còn gì. Mấy hôm sau cả nhà được hàng xóm cho ít chiếu cũ và ngủ luôn giữa trời, cũng may là trời không mưa. Và sau đó cả làng đi chặt tre, cắt cỏ tranh lợp tạm một ngôi nhà nhỏ. Mỗi người cho một ít gạo, ít sắn khô và quần áo cũ để gia đình tạm sống qua ngày. Tôi cứ ngỡ bà sẽ đánh đòn tôi khi biết vì tôi mà nhà cháy, nhưng bà đã không làm vậy. Bà ôm tôi vào lòng và mĩm cười ấm áp “Miễn cháu tôi khỏe mạnh là được rồi. Nhà cháy thì làm lại. Tất cả đã cháy thì gây dựng lại”.

Ngôi nhà lợp xong thì trời cũng vào mùa mưa. Nhà nhỏ như căn phòng tập thể nhưng phải chứa đến 7 con người. Biết là chật chội nhưng bà vẫn mĩm cười lạc quan “Mình may mắn có nhà mới đỡ dột, chứ ở nhà cũ không khéo lại ướt như chuột lột. Mà nhà chật chật mùa đông này lại ấm các con nhỉ”. Cả nhà ai cũng nhìn bà mĩm cười gật đầu…

Hơn 30 năm trôi qua, ngôi nhà tranh chật chội năm nào của bà được thay bằng ngôi nhà ba gian mái ngói. Mặc dù không giàu, không sang nhưng ngôi nhà luôn ấm áp bởi nụ cười của bà và tràn ngập niềm vui bởi sự nô đùa của trẻ nhỏ. Mặc dù có tủ kính, bếp ga nhưng bà vẫn giữ lại một góc chạn bếp hiền hòa chứa đầy củi khô và nồi niêu bằng gang để bất cứ lúc nào chúng tôi cũng có thể nướng khoai, nướng sắn hoặc nấu cơm nếp, kho cá mụn thật ngon.

Mỗi lần mệt mõi, mỗi lần va vấp chúng tôi – những người con, người cháu lại trở về bên bà, về bên bếp lửa hồng để cho tâm hồn an lạc, bình yên. Về bên bà, bên mái ấm gia đình chúng tôi như được chỡ che, tiếp sức cho những ngày dài tương lai sắp đến. Chúng tôi thường bảo rằng đây  là nơi cho tình yêu bắt đầu….

Bài dự thi mới nhất

Hãy chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn cùng CAESAR!

Các bước chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn/ Đăng ký để bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 1: Đăng ký đơn giản chỉ với Tên và Email

Bước 2: Bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 3: Nhấn nút "Chia sẻ câu chuyện" để lan tỏa yêu thương

Đăng ký dự thi bài viết tại đây

Tham gia thử thách thiết kế để có không gian phòng tắm như mơ

Bước 1: Điền diện tích phòng tắm hoặc ngân sách dự trù

Bước 2: Xem các sản phẩm mẫu

Bước 3: Lựa chọn các sản phẩm ưng ý

Thử thách thiết kế

Scroll to top