Bài dự thi

Lần đầu đi xa, lần đầu đón Tết xa nhà

Nguyễn Thị Hường

Tổng số: 5 Bình chọn

Chia sẻ ngay
Nguyễn Thị Hường

Lần đầu tiên một con bé nhút nhát như tôi xa nhà đó là năm nhất đại học. Khi tôi phải đi học quân sự ở Hòa Lạc. Từ Ngã Tư Sở đến Hòa Lạc có xa mấy đâu, nhưng 24 ngày nội bất xuất, ngoại bất nhập, khiến tôi vô cùng lo lắng và buồn. Vì tôi chưa bao giờ xa nhà lâu đến thế. Vì tôi là đứa mà hễ đi du lịch 2-3 ngày thôi là đã thấy nhờ nhà lắm rồi. 

 

Khi tôi đem giấy thông báo khóa học quân về, mẹ giúp tôi chuẩn bị 1 vali đồ đạc nào quần dài, áo ấm, không quên chăn và một bọc đồ ăn to tướng đầy mì tôm, đồ ăn vặt, rồi còn dúi cho thêm 2 triệu để phòng khi cần dùng. Còn bố nhận trách nhiệm đưa tôi lên trường sớm để chuẩn. Đêm trước ngày đi, tôi còn chùm chăn khóc lóc như thể vài năm không về ấy chứ. 

Sáng sớm hôm sau, 4h sáng bố đã gọi tôi dậy, buộc vali vào xe máy đâu ra đấy để chở tôi đi. Tôi vẫn còn nhớ, chưa bao giờ tôi cảm thấy nhớ bố mẹ như vậy dù còn chưa bước chân ra khỏi nhà. Suốt quãng đường ngồi sau xe, tôi chỉ mong nó dài hơn, xa hơn mọi ngày. 

Đến nơi, tôi lại không kìm được nước mắt ôm bố thật chặt. Bố cười gõ đầu tôi mấy cái: 

– Hâm à, đi một tháng rồi về có gì mà khóc. 

Nhưng tôi cứ thế đấy, chẳng nín nổi. Buông bố ra rồi mà còn đứng thẫn thờ nhìn theo mãi, tận lúc bóng bố khuất hẳn sau đoạn cua tôi mới quay người chậm rãi kéo vali vào điểm tập trung ở sân trường. 

Suốt gần 1 tháng xa nhà, bạn bè ngày nào cũng có bố mẹ gọi điện hỏi han, chỉ riêng tôi, bố mẹ chẳng gọi cho tôi gì cả.

 Lần đầu xa nhà lâu đến thế, mấy hôm đầu tôi còn khóc, rồi nhớ nhà đến phát ốm, phải nằm trong phòng cả 1 ngày, không muốn ăn uống gì. 

Có hôm tôi gọi về nhà, mẹ cũng hỏi thăm đôi câu, học hành thế nào, ăn ngủ ra sao. Tôi tủi thân khóc với mẹ: 

– Ngày nào các bạn cũng nói chuyện với bố mẹ, chỉ có mình con không ai gọi đến cả. 

Mẹ cười trong điện thoại mắng yêu tôi: 

– Mẹ không gọi vì mẹ yên tâm về con. Con gái mẹ lớn rồi, cũng tự lập được rồi, mẹ còn lo gì đâu mà gọi. Đấy là vì bố mẹ ở nhà yên tâm về con, chứ không phải không quan tâm đâu.

Từ sau hôm ấy, tôi không còn buồn nữa. Tôi dần thích nghi với khóa trải nghiệm cuộc sống quân đội. Ở chung với các bạn rất vui, chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng bày trò và thân thiết với nhau. 

Đợt ấy lại đúng dịp gần Tết, chúng tôi đón Tết dương ở khu quân sự Hòa Lạc. Lần đầu đi xa, lần đầu đón Tết xa nhà. Tôi mới thấm thía cảm giác của những người xa quê. Đấy là họ còn đi cả năm, thậm chí là vài năm không được về, không biết nỗi nhớ và sự tủi thân nó còn kinh khủng đến mức nào. 

Tôi đếm từng ngày được về nhà với bố mẹ. Cuối cùng 24 ngày, cũng êm đềm trôi qua. Xe đưa chúng tôi về lại trường mà lòng háo hức, mong ngóng lắm. 

Từ xa đã thấy bóng bố đứng đợi, tôi òa khóc chạy lại ôm bố. Mới đi có 24 ngày thôi, mà cảm giác về nhà lạ lẫm nhưng hạnh phúc vô cùng. Tôi chạy ngay vào phòng mẹ, mẹ và em đang ngủ trưa. Tôi nhảy vào giường ôm mẹ, rồi thơm em trước con mắt khó hiểu của mẹ và tiếng cười khanh khách của em trai tôi vì chị đã về. 

Làm sao mẹ biết được, tôi đang vui sướng đến mức nào. Bữa tối hôm ấy là bữa tối hạnh phúc nhất của tôi.

Bài dự thi mới nhất

Hãy chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn cùng CAESAR!

Các bước chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn/ Đăng ký để bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 1: Đăng ký đơn giản chỉ với Tên và Email

Bước 2: Bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 3: Nhấn nút "Chia sẻ câu chuyện" để lan tỏa yêu thương

Đăng ký dự thi bài viết tại đây

Tham gia thử thách thiết kế để có không gian phòng tắm như mơ

Bước 1: Điền diện tích phòng tắm hoặc ngân sách dự trù

Bước 2: Xem các sản phẩm mẫu

Bước 3: Lựa chọn các sản phẩm ưng ý

Thử thách thiết kế

Scroll to top