Bài dự thi

Cái giá của “quá yêu thương”

Đặng Văn Duẫn

Tổng số: 5 Bình chọn

Chia sẻ ngay
Đặng Văn Duẫn

Nếu tôi kể về một thanh niên nọ, năm nhất đại học rồi vẫn chưa biết mình đi size giày bao nhiêu, quần mặc cỡ mấy bạn có tin không? Chắc là không rồi, nghe thì phi lý nhưng nó lại có thật đấy mọi người ạ. Đó chính xác là tình trạng của thằng bạn thân nhất của tôi. Tôi còn nhớ chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên ở lớp học thêm toán năm lớp 10, ấn tượng đầu tiên của tôi về nó là một thằng nhóc mọt sách không hơn không kém. Quả đít chai dày cộp cùng hàm răng niềng và cái thái độ nhút nhát sợ sệt như kiểu thỏ non của nó làm tôi ngứa mắt vô cùng, tôi nghĩ cái thằng này chắc công tử bột giả tạo đây. Ấn tượng đầu tệ là vậy mà không hiểu sao chúng tôi thân nhau từ lúc nào tôi chẳng rõ luôn. Chơi rồi tôi mới biết nó nhát thật không phải giả tạo. Nó hiền lắm, cũng đẹp trai trắng trẻo nhưng lại vô cùng tự ti, không bao giờ dám bắt chuyện người lạ chứ chưa nói gì đến đứng giữa đám đông mà hô hào. Trong khi tôi thì ngược lại, nghịch ngợm tự tin và lắm mồm. Tìm hiểu ra mới biết, nó như vậy vì sự chăm sóc quá sức kỹ lưỡng của mẹ nó. Nhà có độc cậu con trai, lại có điều kiện nên mọi sự quan tâm của mẹ nó đổ dồn vào nó. Nó chẳng phải động tay vào bất cứ thứ gì, ngoài học học học và học. Ấy thế mà thành tích học của nó cứ bết bát mãi, không phải vì nó ham chơi hay lười học mà vì nó bị mất gốc từ trước, đi học không hiểu bài nhưng sợ không dám hỏi lại thầy cô cũng chẳng dám hỏi bạn bè. Nó trở nên sợ sệt với mọi thứ, nó chẳng khác nào một đứa bé trong thân xác thằng con trai to đùng. Chơi thân với tôi, tôi trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ của nó. Trả bài trên lớp thôi dù đã biết làm dù đã học bài kỹ nhưng nó chẳng dám giơ tay bao giờ. Tôi lại phải canh me, động viên bắt nó xung phong. Chỉ mỗi lên trả bài thôi mà tay nó cũng run lập bập mặt đỏ như gà chọi rồi. Đen đủi nhất là lên đại học, tôi với nó học khác trường nhưng vẫn phải sắp xếp ở chung với nhau vì nó chẳng thể tự lo cho nó từ những việc đơn giản nhất như đi chợ nấu cơm. Lắm lúc tôi nghĩ, mẹ nó đang yêu thương nó hay dần biến nó mất đi bản năng cơ bản cần có của con người? Rồi nó sẽ tự lập làm sao khi không có mẹ và mẹ nó có suy nghĩ tới điều đó?

Nhất định sau này có con tôi sẽ không bao giờ yêu thương con theo cách như vậy.

Bài dự thi mới nhất

Hãy chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn cùng CAESAR!

Các bước chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn/ Đăng ký để bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 1: Đăng ký đơn giản chỉ với Tên và Email

Bước 2: Bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 3: Nhấn nút "Chia sẻ câu chuyện" để lan tỏa yêu thương

Đăng ký dự thi bài viết tại đây

Tham gia thử thách thiết kế để có không gian phòng tắm như mơ

Bước 1: Điền diện tích phòng tắm hoặc ngân sách dự trù

Bước 2: Xem các sản phẩm mẫu

Bước 3: Lựa chọn các sản phẩm ưng ý

Thử thách thiết kế

Scroll to top