Bài dự thi

TỔ ẤM MANG TÊN ƯỚC MƠ XANH

HỒ THỊ HÀ

Tổng số: 301 Bình chọn

Chia sẻ ngay
HỒ THỊ HÀ
           Ngày xưa mình đã từng có 1 gia đình ấm áp, hạnh phúc, có mẹ, có ba. Mặc dù nghèo nhưng căn nhà nhỏ luôn ấm áp và đầy ắp tiếng cười, ba mẹ luôn dành cho 4 anh em mình tình yêu thương chứa chan. Thế rồi …

Cách đây 6 năm, ba mình qua đời do bệnh nặng. Bấy giờ, anh trai mình vừa tròn 10 tuổi, còn đứa em út mới hơn 1 tuổi. Mẹ mình phải bươn chải lo cho bốn anh em. Với phong tục của người Vân Kiều, khi gia đình có người chết trẻ thì nhà đó được xem là xui xẻo và phải đốt bỏ. Vừa mất ba, mất người thân thương và là trụ cột gia đình, 5 mẹ con mình càng thêm xót xa nhìn ngôi nhà và tất cả chăn gối đều bị thiêu rụi và không biết rồi sẽ ở nơi đâu. Thế rồi …                                                  Bốn anh em mình trong căn nhà thứ 2

Chòm xóm và bà con thương tình cất lại cho nhà mình một mái nhà sàn mới nhưng thật tình thì đó là một túp lều tạm bợ. Mẹ nén đau thương an ủi chúng mình “Có túp lều che nắng che mưa cũng tốt rồi các con ạ. Các con hãy cố gắng học thật giỏi, mai này đi làm rồi cất lại ngôi nhà đẹp”. Mình nhớ mùa đông năm ấy lạnh lắm. Từng cơn gió luồn dưới song tre của nền nhà buốt giá như cắt da cắt thịt. Mẹ phải lên thị trấn xin ít bao xi măng về cắt ra và lót dưới nền để đêm nằm cho đỡ lạnh. Hàng đêm mẹ đốt lửa cả đêm để xua bớt cái lạnh từ bốn phía kéo về. Nhà có mỗi 1 chiếc chăn vừa đủ đắp cho 4 anh em nên mẹ phải lấy áo quần quấn lên và nằm co ro một góc gần bếp, để thỉnh thoảng lại đun thêm củi cho anh em mình ngon giấc. Mẹ đã tảo tần hết lo việc nhà cửa, rẫy nương, lại đến đi làm thuê, cuốc mướn. Mẹ chỉ biết đầu tắt mặt tối quần quật với công việc không hề ngơi nghỉ. Thế rồi…

                         Bữa ăn thường ngày của gia đình mình chỉ có rau hoặc mướp

Một ngày, trên đường đi làm về mẹ đã không may bị tai nạn giao thông và đã bỏ lại bốn anh em mình. Chao ôi, mình không biết tả sao cho xiết !!! Trong căn nhà rách nát tạm bợ, hàng đêm bốn anh em mình cô đơn, buồn tẽ, lo lắng, run sợ. Những cơn gió rét buốt rít qua các khe hở của vách tường và nền nhà cũng làm anh em mình hốt hoảng và sợ sệt ôm chầm lấy nhau. Suốt cả tháng trời, cô em út vẫn khóc vì nhớ mẹ nhưng chưa hề biết mẹ đã qua đời mà chỉ đi đâu đó rồi lại trở về. Mỗi lần như thế, anh và chúng mình chỉ biết ôm lấy nhau khóc. Khóc vì thương cha, thương mẹ, khóc thương cho em út và thương cho số phận hẩm hiu của anh em mình, rồi chẳng biết ngày mai sẽ ra sao. Cả mấy anh em chỉ biết ôm nhau khóc cho đến khi ngủ thiếp đi. Mẹ ra đi, chòm xóm và bà con mặc dầu rất xót thương nhưng tất cả đều lánh xa anh em mình vì cho rằng gia đình mình là gia đình xui rủi. Anh trai mình nói rằng rồi ngôi nhà này cũng sẽ bị đốt và bảo mình cùng anh lên rừng chặt cây, cắt lá để sẵn phòng khi bị đốt có thể làm tạm một túp lều mới. Nhưng lần này thì khác, chòm xóm, bà con chẳng ai giám đến nhà mình (ngoại trừ dì dượng) và chẳng ai đốt nhà mình cả. Ngôi nhà – túp lều vốn lạnh lẽo càng trở nên lạnh lẽo. Anh mình 14 tuổi nghiễm nhiên phải vừa là anh, vừa là cha vừa là mẹ của 03 chị em mình. Anh phải đứng lên giữa nỗi đau để lo liệu sắp xếp cửa nhà. Anh trấn an: nhà còn gạo, còn rẫy các em phải đi học. Anh sẽ 1 buổi đi học, 1 buổi làm rẫy nuôi các em, chứ nhất định các em không được bỏ học. Anh giao cho mình nhiệm vụ ngày thường sau khi đi học về thì tìm rau, măng, mướp, cà và nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp, riêng thứ 7, chủ nhật sẽ cùng phụ anh lên rẫy. Lúa cũng vơi, gạo cũng vơi dần, đôi mắt anh buồn xa xăm. Mình biết anh mình đang lo lắng chưa đến mùa gặt mà hết gạo thì lấy gì mà ăn. Thế rồi…

Trà Mi chưa biết rằng ba mẹ đã mất nên vẫn ngồi  cửa đợi mẹ về … 

Anh em mình đã thở phào nhẹ nhõm khi thầy hiệu trưởng đến thăm và dẫn theo một vài nhà hảo tâm. Họ mang đến nụ cười ấm áp và rất nhiều gạo, mì gói, dầu ăn, mắm muối, bánh kẹo… một trong số đó có một cô gái mặc áo xanh. Cô ngắm nhìn chúng mình thật lâu, ngắm hết mọi ngóc ngách trong nhà và dường như cô ngắm và thấu suốt cả những trái tim bé nhỏ đang đau xót, lo lắng, run sợ và cô đơn. Cô luôn ôm Trà My – em gái út và vỗ về em ấy trong khoảng thời gian cô thăm gia đình mình. Sau đó cô từ biệt với lời hứa sẽ quay trở lại.

Cô áo xanh luôn ôm Trà Mi vào lòng

         Những ngày buồn tẽ tiếp nối trôi qua. Thầy hiệu trưởng đề xuất chúng tôi về trại mồ côi sống nhưng anh tôi không đồng ý. Anh nói với chúng tôi rằng dẫu cơ cực đến đâu anh em cũng phải bên nhau, anh sẽ lo cho chúng tôi. Anh và tôi thỉnh thoảng lại nhận được một ít quà. Âu đó cũng là niềm an ủi, động viên và cũng là sự tích trữ để xoa dịu nỗi lo lắng của anh, người cha 14 tuổi của chúng tôi. Thế rồi…

Thầy hiệu trưởng đến và măng theo những món quà
         Một chiều đẹp trời Trà My vừa chạy vừa kêu “Anh ơi, chị ơi! Anh ơi, chị ơi”. Chúng tôi hỏi thì cô bé cười rất tươi và chỉ về phía đường, nơi có những cô chú áo xanh đang đi về phía nhà mình. Mình không biết điều gì sẽ đến, nhưng mình tin màu xanh thái bình và màu xanh hy vọng ấy sẽ mang đến cho anh em mình điều may mắn. Và thật sự đúng là may mắn. Ngoài những nhu yếu phẩm anh em mình đã nhận một đàn dê giống và một lời hẹn: “Cô áo xanh hôm trước bận quá, cô ấy sẽ sớm lên với các con thôi”. Anh em mình đón nhận tình cảm của các cô chú áo xanh với những giọt nước mắt không thành lời. Anh mình bảo quý lắm vì “cho cá không bằng cho cần câu”. Vậy là thêm việc cho em Nam – đứa em thứ 3 trong gia đình. Nam rất hào hứng vì được giúp anh hái lá, hái rau, cắt cỏ. Cu cậu nhìn đàn dê 03 con và sung sướng mơ một ngày dê nhiều ngập sân.
             Mấy ngày sau, thầy hiệu trưởng gọi chúng tôi lên trường và bảo hãy ăn mặc thật đẹp để nhận quà. Vừa đến tôi đã thấy những chiếc xe đạp nhỏ trên đó còn chứa đầy áo quần sách vở và những thứ cần thiết hàng ngày. Anh em mình rất vui. Và thật không thể tin được, mình và anh đã bật khóc khi nhận sự cưu mang của cô gái áo xanh. Cô bảo rằng cô không giàu nhưng cô biết san sẽ, cô có thể không trực tiếp sống cùng anh em mình nhưng sẽ luôn bên cạnh anh em mình, cô mong anh em mình xem cô như một người thân và hãy chia sẽ với cô tất cả những khó khăn trong cuộc sống.
Anh em mình rất hạnh phúc khi nhận được dự đỡ đầu

           Anh em mình, những đứa trẻ mồ côi nghèo nàn bị bà con xóm giềng xa lánh, giờ bỗng có được một người thân thì vui nào tả xiết. Trong căn nhà rách nát, lần đầu tiên sau ngày mẹ mất mình thấy anh mình mĩm cười “anh biết cô áo xanh sẽ quay trở lại mà”. Cũng từ ngày đó mối lo cơm gạo đã không còn. Hàng tháng các chú Biên phòng mang gạo đến tận nhà, hàng ngày thức ăn được mang đến tận cổng, mình chỉ việc nấu là xong. Thay vì những bữa cơm toàn rau, giờ đây ngày nào anh em mình cũng được ăn thêm thịt hoặc cá. Ngoài tình yêu thương, sự quan tâm và thăm hỏi, không lâu sau một ngôi nhà mới được xây lên – ngôi nhà đó được cô gọi là ƯỚC MƠ XANH. Đúng như lời cô nói, cô không giàu nhưng cô có thể lan tỏa yêu thương. Ngôi nhà xây bằng gạch sơn màu khang trang là tấm lòng, là niềm tin, là ước mơ mà cô và các nhà hảo tâm gửi gắm cho anh em mình. Anh em mình xúc động, hạnh phúc khôn xiết không chỉ vì cơm áo gạo tiền và ngôi nhà mới to nhất bản (vì bản mình chỉ toàn nhà sàn) mà vì anh em mình còn được xem là con người, được cô và cộng đồng xã hội quan tâm, yêu thương, che chỡ. Điều kỳ diệu nhất mà cô đã mang lại cho anh em mình chính là khâu nối được chòm xóm, bà con, khiến tất cả mọi người yêu thương, cảm thông và cùng chia sẽ với anh em mình.

Ngôi nhà mới được xây nên từ tình thương bao la

Từ vực thẳm sâu tưởng chừng như tương lai xa hun hút không có tương lai giờ anh em mình đã có 1 gia đình, một gia đình tái sinh, một mái ấm thật sự với chan chứa tình yêu thương. Mình rất yêu mái ấm, yêu anh trai cùng các em và yêu cô, yêu những người đang tin yêu mình và tất cả những tấm lòng biết nối yêu thương… Mình xin cảm ơn tất cả vì tất cả ⚘⚘⚘

Mình đã may mắn có một đại gia đình và mình rất vui khi được bên cạnh cô

 

 

Bài dự thi mới nhất

Hãy chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn cùng CAESAR!

Các bước chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn/ Đăng ký để bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 1: Đăng ký đơn giản chỉ với Tên và Email

Bước 2: Bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 3: Nhấn nút "Chia sẻ câu chuyện" để lan tỏa yêu thương

Đăng ký dự thi bài viết tại đây

Tham gia thử thách thiết kế để có không gian phòng tắm như mơ

Bước 1: Điền diện tích phòng tắm hoặc ngân sách dự trù

Bước 2: Xem các sản phẩm mẫu

Bước 3: Lựa chọn các sản phẩm ưng ý

Thử thách thiết kế

Scroll to top