Bài dự thi

TỔ ẤM ĐẦU TIÊN CỦA TÔI LÀ NGÔI NHÀ THƠ ẤU!

Nguyễn Mạnh Hùng

Tổng số: 109 Bình chọn

Chia sẻ ngay
Nguyễn Mạnh Hùng

 

Ngôi nhà ngói 3 gian, tường gạch xỉ ấy nhìn ra bờ sông, bốn mùa gió lộng – Đó là ngôi nhà mà đã nuôi tuổi thơ tôi lớn, cũng là tổ ấm đầu tiên đầy kỉ niệm với tôi…Mỗi lần đi công tác qua một miền quê nào đấy, thấy hình ảnh những ngôi nhà như thế bất chợt kỉ niệm lại ùa về miên man trong lòng. Chính là nơi tôi sinh ra, lớn lên và sống những tháng ngày hạnh phúc…

Tôi vẫn nhớ ba mẹ tôi dựng ngôi nhà ấy sau bao tháng ngày đi làm thuê. Nhà đông con ông bà chia cho một thửa đất ven sông hồi xưa khai hoang được dựng tạm ngôi nhà tranh vách đất. Mỗi mùa mưa xuống mái tranh bị giột nước nhỏ từng giọt xuống nền nhà, chị em tôi phải mang xô chậu ra hứng. Ban đêm nằm nhìn lên mái nhà đếm được từng tia sáng của trời sao bên ngoài…

Trên chiếc chõng tre đóng thay giường, tôi nghe tiếng ba mẹ thở dài nói chuyện với nhau: “Phải cố gắng dựng cho tụi nhỏ cái nhà chứ thế này tội chúng nó quá!”. Với cuộc sống quanh năm lam lũ làm nông nghiệp “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” như nhà tôi thì điều đó thật sự là quá sức…

Không biết ba mẹ bàn bạc với nhau ra sao mà tháng sau ba nói sẽ đi làm xa. Ba bảo phải thoát ly nông nghiệp mới có tiền dư ra được chứ làm lúa chỉ đủ nuôi miệng ăn thôi. Ba tôi đã bắt đầu hành trình lên thành phố làm thuê như thế đấy. Tôi biết với một người nông dân không có học thức thì chỉ có cách duy nhất là lao động chân tay. Ba đã làm đủ nghề từ phụ hồ cho đến ai thuê gì làm nấy…Ba nói khi nào làm xong nhà cho mấy đứa ba sẽ không đi nữa…

Mỗi lần ba mẹ tích góp được một chút tiền dư, ba mua xỉ gạch về để chúng tôi đóng gạch. Loại gạch mà người ta gọi là “gạch xỉ” ấy không chất lượng như gạch đỏ nhưng nó rẻ tiền và quan trọng là chúng tôi có thể tự tay làm được. Thế là sau giờ học, chị em chúng tôi có thêm một công việc là “đóng gạch”. Cứ nghĩ đến ngôi nhà sắp được hình thành mà đứa nào đứa nấy phấn chấn tinh thần hẳn lên. Đóng gạch nhiều đến nỗi tay rộp hết cả lên mà vẫn thấy vui lắm… Thế nên bây giờ dù đã mua được những ngôi nhà đắt tiền, to lớn nhưng ấn tượng về những ngày cả nhà cùng nhau cố gắng từ việc đóng những viên gạch đầu tiên vẫn làm tôi thấy rất phấn chấn.

Trước sân nhà giờ đây dành chỗ cho những hàng gạch được đem ra phơi khô. Một hàng, hai hàng rồi hàng chục hàng xếp nhau trong niềm háo hức của cả nhà…

Mấy tháng trời cả nhà cố gắng mới đủ gạch để xây nhà. Còn tiền xi măng, cát sỏi, khung nhà và ngói nữa chứ, mỗi chuyến ba về mẹ lại tất tả đi đặt tiền mua mỗi thứ. Có lẽ phải gần 2 năm dành dụm mua theo kiểu “kiến tha lâu cũng đầy tổ” ba mẹ mới gom tạm đủ…

Ngày khởi công nhà mới, ba nghỉ làm 1 tháng ở nhà. Ba nhờ thêm mấy người bạn đến phụ giúp. Ngôi nhà đầu tiên, tổ ấm đầu tiên của tôi chẳng có kiến trúc sư chuyên nghiệp nào cả, ba tôi tự nghĩ, tự làm. Chúng tôi trở thành những người “phụ hồ” nghiệp dư mà vô cùng nhiệt tình…Hôm đào móng mẹ nấu một nồi chè đỗ đen to ơi là to đãi cả thợ chính lẫn thợ phụ…Chưa bao giờ tôi thấy không khí nhà mình vui đến vậy…

Chị em tôi bắt đầu nghĩ đến việc sắp xếp nhà thế nào, phân chia chỗ nằm của mấy đứa…Ba bảo phần quan trọng nhất là bàn thờ gia tiên ba sẽ để trang trọng gian giữa, sẽ kê một bộ bàn ghế giữa nhà để tiếp khách, hai bên sẽ là phòng của chị em tôi và phòng của ba mẹ ngăn ngăn với gian chính bằng 1 tấm cửa…

Thấm thoát rồi 1 tháng cũng trôi qua. Ngôi nhà bằng “gạch xỉ” ấy đã được dựng nên trong niềm hân hoan khó tả của cả nhà. Mái ngói đỏ rực, nền nhà láng xi măng cho xanh bóng sạch sẽ….

Nhà nhỏ nhỏ vậy mà ba mẹ cũng làm lễ “khánh thành”. Cô bác họ hàng đến chia vui, uống nước chè xanh hái vườn nhà và ăn kẹo lạc mẹ tự làm. Ai cũng mừng cho ba mẹ làm được ngôi nhà đầu tiên trong đời, thoát cảnh nhà tranh vách đất…

Ngôi nhà đầu tiên, “tổ ấm” đầu tiên của tôi đấy. Những buổi tối ba tôi đi làm về cả nhà quây quần bên nhau trò chuyện. Ba kể chuyện thành phố ồn ào, chúng tôi tranh nhau kể chuyện trường lớp. Những vết chân chim trên khóe mắt của ba mẹ nhiều hơn nhưng tôi biết ba mẹ rất hạnh phúc.

Sau này khi chúng tôi lớn lên đi làm dư giả, ngôi nhà gạch xỉ ấy đã “hoàn thành sứ mệnh” che mưa nắng cho chúng tôi suốt thời thơ ấu đã được đập đi xây lại bằng ngôi nhà mái bằng vững chãi. Ngày đập ngôi nhà ấy, ba mẹ đứng tần ngần hàng tiếng, tôi cũng nghe sống mũi mình cay cay. Ba bảo giá mà nó không bị thấm nước, một góc tường gạch đã bung ra có lẽ ba chưa làm nhà mới. Chúng tôi phải vận động ba mẹ rất nhiều rằng đã đến lúc cần xây nhà mới vì sự an toàn của mọi người ba tôi mới chấp nhận nhưng thỉnh thoảng ba vẫn kể về nó với một giọng rất hào sảng xen lẫn chút vấn vương luyến tiếc. Tôi biết đó là niềm tự hào cả đời của những người nông dân nghèo như ba mẹ.

Có những thứ đã trở thành kỉ niệm máu thịt với mỗi người ví như tổ ấm đầu tiên. Với tôi đó là ngôi nhà gạch xỉ 3 gian ngói đỏ nhìn ra bờ sông gió lộng bốn mùa. Là tâm huyết của cả nhà được xây nên bởi tình yêu thương, đoàn kết. Ba mẹ đã cho chúng tôi nhiều hơn một ngôi nhà, đó là hình ảnh “Tổ ấm đầu tiên” vơi chan chứa yêu thương…

Mỗi lần trên hành trình công tác qua những vùng quê xa xa, thấy thấp thoáng hình ảnh giống ngôi nhà tôi thuở bé tô lại thấy rưng rưng, kỉ niệm cứ thế ùa về miên man trong lòng…

Đi tận cùng thế giới đó chính là nhà!

 

Bài dự thi mới nhất

Hãy chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn cùng CAESAR!

Các bước chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn/ Đăng ký để bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 1: Đăng ký đơn giản chỉ với Tên và Email

Bước 2: Bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 3: Nhấn nút "Chia sẻ câu chuyện" để lan tỏa yêu thương

Đăng ký dự thi bài viết tại đây

Tham gia thử thách thiết kế để có không gian phòng tắm như mơ

Bước 1: Điền diện tích phòng tắm hoặc ngân sách dự trù

Bước 2: Xem các sản phẩm mẫu

Bước 3: Lựa chọn các sản phẩm ưng ý

Thử thách thiết kế

Scroll to top