Bài dự thi

Tại sao con gái cứ phải lấy chồng?

Thảo Đoàn

Tổng số: 51 Bình chọn

Chia sẻ ngay
Thảo Đoàn

Từ tổ chim yêu thương – Bức thư của một chú chim trong tổ

Tại sao con gái cứ phải lấy chồng?

———0———

Câu hỏi nhỏ từ một chú chim thích chu mỏ trong tổ chim hạnh phúc nọ!

Thời gian này vào những năm trước trước, mỗi khi mùa đông rón rén hất tung những chiếc rèm cửa mong manh với những đợt gió mùa se lạnh, Tết đến kéo theo vô vàn những bộn bề về tiền bạc và công việc, những lo lắng bao rường mối của cuộc sống, kéo theo cả những suy nghĩ miên man của những người con xa nhà.

Ây!Tết à! Mọi người thân yêu lại bắt đầu nháo nhác những câu hỏi : “Năm rồi làm ăn ra sao? Lương lậu thế nào? Tết này được thưởng nhiều không?” À quan trọng nhất là “Bao giờ lấy chồng hả cháu?” hay “Đã dẫn người yêu về nhà chưa?” rồi “Bao giờ cho bác ăn cỗ?” 

Nghe thấy mấy câu hỏi đấy, một đứa đã ăn nhờ ở đậu rúc rích ở nhà ba mẹ đến hơn hai mươi tư cái xuân xanh như tôi cũng phải nháo nhác theo.

“Tại sao con gái cứ phải lấy chồng hả mẹ?

Cũng giống như một chú chim, tại sao khi đủ lớn, nó phải tung cánh và rời khỏi chiếc tổ ấm êm và an toàn mà ba mẹ đã hùn công xây đắp?”

Mỗi lần tôi hỏi, mẹ tôi chỉ có một câu trả lời duy nhất: “Con gái lớn rồi phải đi lấy chồng như một định luật tự nhiên. Con cần có một hạnh phúc của riêng con, một tổ ấm để vun vén và một ngôi nhà để phủ đầy tình thương và trách nhiệm với những đứa bé nghịch ngợm, láu lỉnh mà với con, dường như chúng là tất cả.”

Một câu trả lời, một tia nhỏ vừa đủ để các bạn thấy được, bà mẹ đó, người mẹ của tôi đã tạo ra một tổ ấm – ấm áp như thế nào. Ấm áp đến mức, lúc đó, tôi chỉ mong nói rằng: “Con đang ở trong tổ ấm đó đây, ngay lúc này nè, tổ ấm mà ba mẹ đang hằng ngày ủ ê ấp nóng, con hiểu con có một nhan sắc đủ dùng, một trí thông minh không quá tệ đủ để xài kiếm tiền sống vui vẻ nhăn răng đến già, một gia đình yêu con vô điều kiện, cũng có điều kiện để không bán con như chị Dậu bán cái Tí, một mái ấm để quay về chẳng cần phải cưới chồng hay đi tìm kiếm đâu xa đâu á”.

Đấy là tôi muốn nói thế, chứ đâu có dám nói thực mạnh miệng vậy đâu. 

Nói chung là tôi đang sở hữu một báu vật quý giá, một bí mật muốn bật mí cho cả thế giới – một tổ ấm: tổ ấm đầu tiên mà giờ con chim non như tôi vẫn đang bám càng dai dẳng, bị kì kèo hất qua hất lại vẫn bám trụ ngon lành.

Tổ ấm đó, có ba tôi.

Tôi tin rằng cuộc sống có phép màu và ba tôi là người đem đến phép màu đó. Có những lúc tưởng chừng tôi đang cận kề vực sâu từ bỏ, nhưng lại kiên cường đứng lên chỉ bằng một ánh mắt, một câu động viên của ba.

Một lần về nhà là một lần tôi ngóng bóng lưng ba. Mong nay ba đón để được ngồi sau lưng ba như ngày xưa năm ấy ba chở tôi đi học. Suốt những năm tháng cấp hai, mỗi sớm mai đến lớp, nghe bình minh hay là nghe thấy tiếng ba. Này thì.. “Nhanh lên con, muộn học rồi”, “Con heo của bố giờ vẫn chưa thức giấc”. Mùa hè tới sao mà man mác nhớ, mỗi lần ba đèo nắng bám gót theo xe. Ba đã đi cùng tôi suốt những ngày tháng học hành vất vả, những kì thi dài, những ngày nắng cháy, những lần đợi chờ trống tan ca đằng đẵng. À cả em tôi cũng vậy. Ba truyền động lực những khi chúng tôi đuối sức, bao che cho chúng tôi khi tôi trót sai sót điều gì, uốn nắn tôi ngay khi tôi cứng đầu chưa chịu hiểu ra lỗi. Ba dắt chúng tôi qua những bài học về sự dấn thân, sự trưởng thành, về cách vượt qua những thất bại, bằng lòng bao dung, sư dịu dàng chở che hết thảy. Ba chính là người đàn ông yêu thương chúng tôi nhất trong cuộc đời này.

Tổ ấm đó, có mẹ tôi.

Tôi hay gọi mẹ là Mẹ Mèo hay Mèo Mì Tôm Của Con.

Da mẹ trắng, rất mịn, ngày xưa còn gọi là trắng nõn nà giờ đỡ hơn rồi, và ôm tay mẹ rất rất thích nhá, chân mẹ tuy không quá dài nhưng đủ thon và duyên dáng hơn chân tôi. Tóc mẹ tuy bị mỏng đi nhiều nhưng mẹ luôn vuốt lên cao trông sang và quyến rũ lắm. Và quan trọng là dù mẹ có gần năm mươi tuổi, có thêm vài nếp nhăn nơi khóe mắt, có thêm vài nốt đồi mồi trên da, bàn tay lại thêm vài nốt chai sạn, …mẹ luôn là người phụ nữ tuyệt nhất và đẹp nhất trong lòng tôi.

À, tôi tin rằng tình yêu vĩ đại, nó có thể biến con người thành anh hùng đấy và mẹ tôi đúng là một “heroes” chính hiệu. Mẹ có thể thức hàng đêm dài để ru 2 đứa trẻ sinh đôi hết lăn bên này rồi dở mình bên kia. Mẹ thu vén kinh tế để cả gia đình được sống no đủ. Mẹ ốm vẫn một mực đi dạy để không lỡ mất tiết hội giảng. Và mẹ buồn, nỗi buồn của một người mất đi người thân đáng quý nhất nhưng cũng cố gắng mạnh mẽ để đứng lên cáng đáng mọi việc. Quan trọng nhất, mẹ đã nuôi lớn 3 đứa con nghịch như quỷ, cho bọn nó ăn, khản cổ dạy bọn nó, lo lắng cho bọn nó, song hành với bọn nó trên mỗi chặng đường đời. 

Chẳng ai có thể hy sinh hơn mẹ, chẳng ai vị tha và đảm đang hơn, chẳng tâm hồn ai đẹp hơn tâm hồn mẹ… vâng, ít nhất đó là những lời nói từ đáy lòng của tôi, của ba và của các em tôi nữa.

Ở đó, còn có hai em tôi,

Lúc nào cũng “eo éo” hỏi chị có về nhà chơi với nó vào cuối tuần, để mần việc cùng bọn nó, rửa bát cho bọn nó…vân vân và mây mây (Nuôi với chơi cùng mấy thanh niên này cực vất đấy!)

Như những mảnh ghép cuối cùng đủ để làm nên một bức tranh hoàn thiện, hai chú chim non này luôn là vấn đề sôi động và inh ỏi của cả tổ gia đình. Cặp sinh đôi hai trứng, với tôi, luôn gắn liền với hồi ức, thanh xuân, những kỉ niệm không thể quên. Ba mẹ thật siêu nhân, xưa tôi đòi một đứa để dân đi đua đưa mà sản xuất gia công hẳn gấp đôi. Người ta thường nói, nếu bạn đã từng làm chị cả, hẳn bạn đã ít nhất như một lần làm “mẹ”, được làm “thầy”, được làm “hề” và được làm cả “nô tỳ”, giờ bạn là chị cả của hai đứa sinh đôi, thì bạn biết bạn được đóng vai nhiều lần thế nào rồi. Ngoài biết cách khiến tôi hoàn thiện theo những cách rất riêng, chúng khiến tôi luôn sống trong một vòng tròn trách nhiệm, một cá thể cần giữ mình để được “noi gương”, khiến tôi biết lắng nghe và giải quyết những xung đột theo cách chín chắn và chân thành hơn. Được bảo vệ thật là tuyệt nhưng bảo vệ được người khác thì cảm giác còn tuyệt hơn gấp bội. 

Có lẽ tôi đã ấp ủ những dòng này từ rất lâu rồi, ấp ủ từ khi tôi lên Đại học, từ khi xa gia đình – xa ba, xa mẹ, xa tổ ấm bình yên quê nhà và xa mỗi sớm mai với góc sân nhỏ, mấy chú chó và khoảng vườn ngát hương hoa! Cảm xúc để cái yêu thương kia vờn qua, cái hối hả kia thúc giục cứ cuồn cuộn trong tim như một làn nước nhỏ, len lỏi từng ngày, chỉ chực mượn những ngón tay gõ phím để có thể tuôn trào… Hãy để cái kết là một bài thơ, để lớn đến đâu tôi và bạn cũng có thể thể nhớ: Chúng ta luôn có tất cả ở một chiếc tổ xinh xinh: tổ ấm đầu tiên của cuộc đời – ủ ấp ước mơ và hạnh phúc!

Nhớn rồi!
Vẫn nhớ nhà thôi!
Nhớ mẹ vai mềm tần tảo
Nhớ cha mồ hôi cổ áo
Nhớ đàn em chim chích líu lo
Hằng ngày nó hỏi chị suốt đó
Đi đâu nhớ chân cứng đá mềm
Càng nhớ càng cố gắng thêm
Công cha con xin ghi tạc
Công mẹ con xin báo đáp
Lấy Hiếu làm đầu lấy Tâm làm ý
Còn gia đình, còn thêm ý chí
Lớn rồi chăm chỉ nghe con!

 

Tác giả: Chú chim non thứ nhất – Ngày 28 tháng 11

Đoàn Uyên Thảo

Bài dự thi mới nhất

Hãy chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn cùng CAESAR!

Các bước chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn/ Đăng ký để bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 1: Đăng ký đơn giản chỉ với Tên và Email

Bước 2: Bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 3: Nhấn nút "Chia sẻ câu chuyện" để lan tỏa yêu thương

Đăng ký dự thi bài viết tại đây

Tham gia thử thách thiết kế để có không gian phòng tắm như mơ

Bước 1: Điền diện tích phòng tắm hoặc ngân sách dự trù

Bước 2: Xem các sản phẩm mẫu

Bước 3: Lựa chọn các sản phẩm ưng ý

Thử thách thiết kế

Scroll to top