Bài dự thi

Ngôi nhà chắp vá nên sự trưởng thành!

Hoàng Thị Lan…

Tổng số: 88 Bình chọn

Chia sẻ ngay
Hoàng Thị Lan…

Ngôi nhà ấy, nơi tôi sinh và lớn lên bây giờ và mãi đến tận sau này sẽ mãi mãi là tổ ấm đầu tiên vô vàn hạnh phúc. Tôi lớn lên khi được hòa mình trong tình yêu thương của bố mẹ, từ gian khó thiếu thốn đủ đường. Thế nhưng, tôi thấy biết ơn những năm tháng đó đã cho tôi trưởng thành và biết trân trọng những thứ tôi có như ngày hôm nay.
Đó là một ngôi nhà mái ngói 3 gian. Gian chính thất, bao giờ bố mẹ cũng dựng một chiếc bàn thờ. Hai gian bên ngoài bố mẹ đặt hai cái giường để cả gia đình cùng nghỉ ngơi. Cả nhà chúng tôi 4 người nằm một giường; bà nội nằm một giường còn lại. Trước nhà là cái giếng, giếng quê như bao cái giếng của người dân Việt thời bấy giờ; đào thật sâu, xây miệng vòng quay cao đến hơn m để bọn trẻ con chúng tôi không bị ngã; nền giếng không phải đổ bê tông hay xi măng như bây giờ mà là nền đất được đặt bên trên những viên gạch không vữa mỗi lần bước vào sân giếng không bị bẩn chân là được. Bên cạnh giếng là cái vườn nhỏ, trồng được cây đu đủ, cây doi. Xế đó là cái bể nước mưa bé xíu, bên trên là cái bể nhỏ chứa đựng nào cát vàng, nào đá bên trong để lọc nước giếng khơi cho trong để ăn uống. Trong cùng là cái bếp đắp bằng đất siêu vẹo mà mỗi lần mưa to gió lớn, một nỗi nơm nớp lo sợ nó đổ lại hiện hình. Ngôi nhà đầu tiên trong ký ức của tôi như thế.
Chúng tôi cứ sống như thế, những năm tháng bà nội còn sống, cái vất vả khi chăm sóc người ốm khiến bố mẹ và chúng tôi không có ý niệm về sự thiếu thốn hay nghèo khó của mình. Mỗi ngày qua đi, bố mẹ đều cố gắng làm lụng vất vả lo ăn uống cho cả gia đình. Chúng tôi cũng cố gắng học hành, về bên bà, nô đùa hay trò chuyện cùng bà cho bà đỡ mệt. Rồi bà mất đi, gia đình tôi 4 người tiếp tục cuộc sống, lúc này những nghèo khó, những dột nát gia đình chúng tôi, thậm chí tôi – một bé con tí tuổi đầu cũng cảm nhận được.
Mùa mùa, những cơn mưa đến, gió tạt ngang xéo, tiếng vù vù ầm ì bên tai, là lúc, mẹ hú chúng tôi lấy thau, chậu, xoong, nồi thậm chí bê cả thùng gánh nước tưới lạc của mẹ lên để hứng nước mưa. Ấy là bởi vì nhà dột. Hai cái giường hai bên cũng dột, mẹ phải lấy bạt, áo mưa đậy lên chốc đình màn để che mưa. Nhưng hồi đó chúng tôi lại thấy thích, vì cảm giác an toàn khi bạt chùm lên màn, ấm áp lạ thường 🙂 . Trẻ con đâu biết gì, chỉ biết ánh mắt mẹ tôi mỗi lần nhìn cảnh ấy lại trùng xuống, mẹ thở dài thườn thượt. Để cho ấm, những hôm như vậy, thế nào mẹ cũng chuẩn bị một bếp than tổ ong, mang lên tí hạt lạc lép rồi rang cho chúng tôi nhâm nhi. Mẹ lạc quan bảo, mưa gió ăn tí hạt lạc sẽ đỡ buồn.
Bố làm việc cho nhà nước, lương ba cọc ba đồng. Nhưng thật trùng hợp là những ngày mưa gió bão bùng thế nào bố cũng phải đi trực và chống bão ở cơ quan để mấy mẹ con ở nhà bơ vơ đón bão. Có những cơn bão to, đêm mẹ cứ ôm chúng tôi vào lòng, gió rít từng hồi cuốn đi lớp ngói trên mái rêu phong. Lúc này nhà chẳng khác nào sân, mẹ dặn lòng phải mạnh mẽ an ủi chúng con đừng sợ, bố sắp về rồi. Bố sắp về rồi và mưa cũng tạnh mau để chúng con được đi học. Cơn bão qua, bố về, gia đình chúng tôi lại khắc phục hậu quả sau bão. Bữa cơm triền miên với lạc rim, canh rau lang nấu xuông ăn chát đắng, chúng tôi rồi cứ thế mà lớn lên.
Thời gian trôi nhanh, kinh tế trong gia đình cũng dần khá lên. Bố mẹ sửa sang lại ngôi nhà cũ, mưa không còn dột, nắng không chiếu rọi vào đầu, chiếc sân giếng cũng đổ bê tông sạch sẽ, nhà tắm hở không trần, không cánh cửa nhưng ít ra mẹ con chúng tôi không phải đi tắm nhờ. Bếp đắp bằng rơm bùn ngày xưa cũng được xây lại bằng gạch vữa, chát tử tế chúng tôi cũng chẳng còn lo gió thổi sập khi bão về. Mỗi năm, bố lại sửa sang một chút cho ngôi nhà. Đến giờ, chúng tôi vẫn gọi đó là ngôi nhà chắp vá. Vì sửa mỗi lần một chút nên nhìn nham nhở, không logic và không theo một thiết kế nào. Bố cứ vay mượn từng chút xây sửa rồi trả dần; trả xong lại xây sửa lại trả. Cho đến giờ, khi bố mẹ đã gần lục tuần vẫn cứ còn nợ nần chồng chất vì vay mượn.
Cuộc sống ấy tuy khó khăn, bố đi làm cơ quan, mẹ làm việc ruộng nương đồng áng. Những ngày rảnh, mẹ theo các cô, các bác trong xóm đi đổ nhựa đường lấy tiền về phụ giúp bố nuôi chúng tôi ăn học. Chị em chúng tôi tự lo cho nhau. Và bữa cơm cuối ngày lúc nào cũng là bữa cơm sum vầy và vui vẻ nhất, dù cho có đạm bạc, đồ ăn thức uống có mặn mòi. Mỗi chiều đi làm về, thế nào mẹ cũng mua cho chị em tôi vài quả táo, khi quả mận, lúc lại miếng mít. Bố sẽ cho 5 trăm đồng mua cái bánh bao. Rồi bố sẽ dành thời gian tiên chị em tôi sang nhà hàng xóm chơi hoặc hướng dẫn chị em tôi đạp xe đạp – chiếc xe đạp Nam Hà của nữ mà ngày xửa xưa đó, bà nội dành dụm mãi mới mua được cho bố. Thấm những ngày nghèo khó, nên về sau này, khi mỗi lần bố đi công tác, được người ta mời ăn món nọ, món kia ngon ngon, lạ miệng, thế nào bố cũng gom hết tiền có trong người mua thêm một suất cho mẹ và chị em chúng tôi cùng thường thức. Nghèo về vật chất nhưng về tinh thần chúng tôi đủ đầy và được tưới tắm trong tình yêu thương của bố mẹ. Và cứ thế chúng tôi lớn lên tình cảm và biết trân trọng những gì chúng tôi đã, đang và sẽ trải qua.
Cuộc sống giờ không còn khó khăn nữa. Mẹ không còn phải gom cơm thừa canh cặn nuôi vài con gà con ngan chờ đến tết. Bố không phải nhịn ăn gắp dành chúng tôi miếng thịt. Cái sân giếng giờ không còn. Bếp cũng được đổ mái bằng, đun bằng ga bằng điện. Nhà tắm cũng được quy hoạch xây gọn gàng có bình nước nóng, máy giặt. Nhưng tất cả vẫn rời rạc theo cái cách mà bố mẹ ki cóp tằng tiện để sửa từng phần từng phần mỗi năm. Ngôi nhà tuy ngăn nắp ngọn gàng nhưng thiết kế lại vô cùng lộn xộn. Thế nhưng, bố mẹ cũng hài lòng vì đó là công sức cả đời bố mẹ dành dụm phấn đấu mà có. Còn tôi, dù cho chưa hài lòng nhưng thật tâm cũng trân trọng, trân trọng những nỗ lực của bố mẹ và yêu thương ngôi nhà tôi đã sinh ra và lớn lên. Ấm áp và thân thương đến lạ thường. Nơi tôi sinh ra và lớn lên. Nơi tôi được nuôi dưỡng đủ đầy về nhân cách và tâm hồn. Nơi giọt mồ hơi bố rơi, nước mắt mẹ từng chảy và cả những khó nhọc bố mẹ nuốt ực vào trong. Nụ cười lúc nào cũng trên môi, bố thường bảo: Công nợ trả dần cháo húp quanh, vì không có điều kiện xây sửa một lúc nên bố mẹ sửa mỗi năm một ít, mong cho các con cuộc sống đủ đầy và êm ấm hơn.
Chúng tối lớn hơn, mỗi đứa lại có gia đình của riêng mình. Chúng tôi ai nấy đều lo cơm áo, gạo tiền để trang trải cuộc sống, chăm con cái quấn mà chưa có điều kiện báo hiếu bố mẹ. Mong muốn xây cho bố mẹ một ngôi nhà nhưng quá sức. Cũng mơ về một ngày có thể sửa sang lại lần cuối cùng để ngôi nhà có thể khép kín như ở phố thị, để tuổi già, bố mẹ đỡ vất vả trong sinh hoạt; phòng khi mắt kém, chân run, muốn đi vệ sinh hay đi tắm cũng chẳng còn phải bước vài bậc hiên, không cần bước qua sân để nơi xa kia chúng tôi nơm nớp lo sợ bố mẹ vấp tay, sẩy chân mà ngã… Tất cả vẫn chỉ là những mơ ước vô cùng giản đơn mà lại vô cùng khó thực hiện. Mỗi lần nói ra, bố mẹ chỉ cười xòa, bố mẹ vẫn khỏe… nhưng thật tâm trong lòng, chúng tôi ở xa nỗi nhớ, nỗi lo không yên, vẫn canh cánh trong lòng. Ngôi nhà của tôi. Cái nôi nhân cách của chúng tôi. Tài sản vô giá của chúng tôi có được. Bao giờ mới trở thành hiện thực về một ngôi nhà khang trang để bố mẹ lo hưởng tuổi già an nhàn… Đến khi nào???

 

Bài dự thi mới nhất

Hãy chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn cùng CAESAR!

Các bước chia sẻ câu chuyện tổ ấm của bạn/ Đăng ký để bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 1: Đăng ký đơn giản chỉ với Tên và Email

Bước 2: Bắt đầu chia sẻ câu chuyện của bạn

Bước 3: Nhấn nút "Chia sẻ câu chuyện" để lan tỏa yêu thương

Đăng ký dự thi bài viết tại đây

Tham gia thử thách thiết kế để có không gian phòng tắm như mơ

Bước 1: Điền diện tích phòng tắm hoặc ngân sách dự trù

Bước 2: Xem các sản phẩm mẫu

Bước 3: Lựa chọn các sản phẩm ưng ý

Thử thách thiết kế

Scroll to top